Champions League thử thách chiều sâu của Man Utd
Champions League thử thách chiều sâu của Man Utd
AnhĐầu tư ròng nhiều nhất Ngoại hạng Anh từ năm 2022, Man Utd vẫn đứng trước dấu hỏi về chiều sâu đội hình khi trở lại Champions League và phải đối mặt lịch thi đấu ba trận mỗi tuần.
Michael Carrick giúp Man Utd thay đổi đáng kể sau khi được bổ nhiệm hồi tháng 1, đưa đội bóng từ vị trí thứ bảy lên thứ ba và giành vé trở lại Champions League sau hai mùa giải.
Nhưng sau khởi đầu chật vật – chỉ giành bốn điểm qua ba vòng đầu Ngoại hạng Anh, Man Utd sẽ xoay xở ra sao với lịch thi đấu dày đặc? Và liệu quá trình tái thiết trị giá hơn 1 tỷ bảng (1,35 tỷ USD) có bỏ quên một mắt xích quan trọng?
HLV Michael Carrick vỗ tay tri ân người hâm mộ sau trận Man Utd hòa Everton 2-2 ở vòng ba Ngoại hạng Anh trên sân Hill Dickinson, Liverpool, Anh, ngày 6/9/2026. Ảnh: Man Utd
Từ 40 lên 60 trận? Không dự các giải đấu châu Âu, đồng thời bị loại ngay từ vòng đầu Cup Liên đoàn và Cup FA, Man Utd chỉ chơi 40 trận trên mọi đấu trường mùa trước. Đây là tổng số trận thấp nhất của CLB trong một mùa kể từ 1913-1914 và thuộc nhóm thấp nhất Ngoại hạng Anh. Lịch thi đấu thưa giúp Carrick giữ thể trạng cho các trụ cột, trong khi đối thủ phải thường xuyên xoay tua.
Điều này sẽ thay đổi hoàn toàn mùa này. Trận mở màn gặp Sabah hôm nay là trận đầu tiên trong tám trận Champions League chắc chắn Man Utd phải thi đấu. Tính trên mọi đấu trường, họ có thể chơi tới 67 trận.
Carrick từng nhìn nhận lịch thi đấu dày hơn theo hướng tích cực. “Trong mùa giải, thời lượng tập luyện sẽ ít hơn, nhưng các cầu thủ sẽ được tham gia nhiều hơn”, ông nói trong giai đoạn tiền mùa giải, đồng thời cho rằng phần lớn học trò quen với việc thi đấu ở châu Âu.
Tuy nhiên, Champions League vẫn là bài kiểm tra lớn với chiều sâu đội hình. Lần gần nhất Man Utd phải kết hợp lịch thi đấu châu Âu, ở mùa 2024-2025, họ chỉ đứng thứ 15 Ngoại hạng Anh.
Man Utd có đủ tiềm lực tài chính để đối phó với khối lượng thi đấu tăng thêm. Hè này, họ chi 220 triệu USD cho các tân binh. Tính từ năm 2022, tổng mức đầu tư đã vượt 1,35 tỷ USD, với khoản chi ròng khoảng 1,04 tỷ USD – cao nhất Ngoại hạng Anh trong cùng giai đoạn.
Nhưng vấn đề nằm ở cách phân bổ số tiền đó. Hè này, phần lớn ngân sách được dồn cho hàng tiền vệ, với Carlos Baleba, Andrey Santos và Youri Tielemans là những cái tên đáng chú ý. Năm ngoái, Man Utd tập trung đầu tư cho hàng công với Benjamin Sesko, Bryan Mbeumo và Matheus Cunha.
Hàng thủ lại gần như bị bỏ quên. Chỉ 19% trong hơn 1,35 tỷ USD được Man Utd chi từ năm 2022 dành cho các hậu vệ. Đây là tỷ lệ thấp thứ ba Ngoại hạng Anh trong cùng giai đoạn, chỉ cao hơn Liverpool và Everton, và kém xa 42% dành cho các tiền đạo.
Hệ quả là đội hình Man Utd mạnh hơn ở một số khu vực nhưng vẫn thiếu chiều sâu ở những vị trí khác. Hàng công của họ được đánh giá là có giá trị cao thứ ba trong nhóm “Big Six”, nhưng tuyến giữa và hàng thủ lại đứng cuối.
Ngay cả hàng công cũng tồn tại khoảng trống. Man Utd sở hữu nhiều tiền đạo có thể đá rộng như Mbeumo, Cunha và Amad Diallo nhưng chỉ có một trung phong đúng nghĩa là Sesko. Họ cũng thiếu phương án kiến tạo thay thế Bruno Fernandes.
Harry Maguire (phải) trao đổi với Lisandro Martinez trong trận hòa Everton. Ảnh: AFP
Đội hình Man Utd có dấu hiệu “cũ kỹ”. Điều đáng chú ý là dù chi hơn 1,35 tỷ USD trong bốn năm, đội hình Man Utd vẫn có rất ít sự thay đổi.
Bộ tứ vệ trong trận hòa Everton 2-2 ở vòng ba Ngoại hạng Anh cuối tuần qua gồm Luke Shaw, Lisandro Martinez, Harry Maguire và Diogo Dalot chính là những người từng đá chính trong trận đầu tiên của Erik ten Hag năm 2022. Ngoài ra là Marcus Rashford bên trái và Fernandes đá tiền vệ công. Sáu cái tên được giữ lại trong đội hình xuất phát sau bốn năm tạo cảm giác đội bóng đã trở nên “cũ kỹ”, bất chấp khoản đầu tư khổng lồ.
Tỷ lệ giữ lại cầu thủ của Man Utd, tính từ trận đầu mùa 2022-2023 đến trận gần nhất của mùa này, lên tới 54,5% – cao nhất trong số các CLB. Arsenal đứng thứ hai với 36,4%.
Sự ổn định không phải lúc nào cũng tiêu cực. Gabriel, Ben White, Martin Odegaard và Bukayo Saka là nền tảng giúp Arsenal cạnh tranh ngôi vô địch. Nhưng nhiều cầu thủ được Man Utd giữ lại thường hứng chỉ trích vì màn trình diễn thất vọng.
Đó là bài toán khó với Carrick khi lịch thi đấu trở nên dày đặc. Đặc biệt ở hàng thủ, những phương án dự phòng cũng chưa tạo được niềm tin.
Chiều sâu đội hình đặt Carrick dưới áp lực. Sau trận hòa Everton, cựu danh thủ Gary Neville cảnh báo: “Điều đó tạo thêm một chút áp lực cho Man Utd. Tuần tới họ gặp Man City và các trận đấu châu Âu cũng bắt đầu vào giữa tuần”.
Nhận định này đang trở thành hiện thực. Dù mới tháng 9, áp lực đã đè lên Carrick. Man Utd được đánh giá có sáu trận mở màn dễ nhất Ngoại hạng Anh mùa 2026-2027 xét theo thống kê, nhưng đã đánh rơi tới năm điểm.
Từ đây, lịch thi đấu chỉ khó hơn. Man Utd đá trận mở màn vòng phân hạng Champions League với Sabah, nhà vô địch Azerbaijan, hôm nay trước khi gặp Man City ở trận derby Manchester đầu tiên của mùa giải chỉ ba ngày sau đó.
Carrick nhiều khả năng sẽ xoay tua trước Sabah. Đây sẽ là phép thử đầu tiên cho những cầu thủ dự bị, thay vì đội hình mạnh nhất. Câu hỏi là liệu ông có đủ những phương án chất lượng?
Theo Transfermarkt, Man Utd sở hữu đội hình đông thứ hai Ngoại hạng Anh. Nhưng số lượng không đồng nghĩa với chiều sâu.
Họ đứng đầu về chiều sâu ở các vị trí tấn công, nhưng chỉ đứng thứ tám ở hàng tiền vệ và thứ 10 ở hàng thủ. Xét từng vị trí, Man Utd đứng thứ chín về chiều sâu hậu vệ phải và thứ 18 ở hậu vệ trái – khu vực vốn thường xuyên bị đặt dấu hỏi bởi thể trạng của Luke Shaw.
Luke Shaw (trái) tranh bóng với Julio Enciso trong trận Man Utd thắng Ipswich Town 5-2 ở vòng hai Ngoại hạng Anh trên sân Old Trafford, Manchester, Anh ngày 30/8/2026. Ảnh: AP
Sự mất cân bằng về vị trí chỉ là một phần vấn đề. Khoảng cách chất lượng giữa đội hình chính và các phương án dự phòng mới đáng lo hơn.
Ở trận hòa Everton, Carrick thực hiện những thay đổi đầu tiên ở phút 70. Sau đó, Man Utd kiểm soát bóng nhiều hơn bên phần sân đối phương nhưng các pha lên bóng kém hiệu quả, số đường chuyền ở một phần ba cuối sân và cơ hội tạo ra đều giảm. Họ cũng tham gia ít hơn vào các pha tranh chấp, qua đó để Everton gây sức ép và tạo ra nhiều cơ hội hơn.
Tất nhiên, cần xét đến bối cảnh Everton khi đó đang phải dồn lên tìm bàn gỡ. Nhưng trận đấu vẫn cho thấy khi Carrick sử dụng những cầu thủ dự bị, hiệu suất của Man Utd có xu hướng giảm. Ngoại lệ rõ nhất là Sesko, song một cầu thủ có khả năng tạo đột biến không thể giải quyết bài toán chiều sâu.
Xu hướng tương tự cũng xuất hiện trong trận thua tân binh Hull 0-2 ở vòng một Ngoại hạng Anh. Dù các chỉ số có vẻ cải thiện sau khi thay người, bốn cầu thủ đá chính sau đó không được sử dụng trong hai trận tiếp theo. Carrick khi ấy phải xoay tua vì một số cầu thủ chưa đạt thể trạng tốt nhất.
Đó chính là vấn đề lớn nhất. Ngay cả khi Carrick thay dưới 50% đội hình, chất lượng thi đấu vẫn có dấu hiệu suy giảm. Các cầu thủ dự bị phải nhanh chóng chứng minh họ đủ sức gánh vác khối lượng thi đấu tăng lên, nếu không muốn khiến Carrick gặp khó khăn ngay từ tuần này – và có thể trong cả mùa giải.
Với Champions League trở lại, Man Utd không còn lợi thế của một mùa giải nhẹ nhàng như trước. Hơn 1,35 tỷ USD đầu tư đã giúp đội bóng mạnh lên ở nhiều vị trí, nhưng chưa giải quyết được bài toán quan trọng nhất – xây dựng đội hình đủ cân bằng và đủ chiều sâu để cạnh tranh trên nhiều mặt trận.
Hồng Duy (theo Sky Sports)
11 THÁNG 09, 2026