Tôi đánh mất mình vì phải gồng gánh trách nhiệm làm vợ, làm mẹ, làm con
Tôi đánh mất mình vì phải gồng gánh trách nhiệm làm vợ, làm mẹ, làm con
Tôi chỉ muốn sống lặng lẽ một mình nhưng phải làm một người phụ nữ bình thường, đi làm, chăm sóc con cái, cha mẹ già, giữ gìn hôn nhân…
Tôi là một người phụ nữ bình thường, có một gia đình bình thường, một người chồng, những đứa con và cha mẹ già. Hằng ngày tôi vẫn đi làm, vẫn trở về nhà, vẫn lo cho con cái, vẫn cùng chồng vun vén gia đình. Hai vợ chồng tôi sống khá hòa hợp. Bản thân tôi cũng hài lòng với những gì mình đang có, không đòi hỏi một người đàn ông khác, không mong một cuộc sống hào nhoáng hơn, cũng chẳng có điều gì đặc biệt để phải chạy theo.
Nhìn từ bên ngoài, có lẽ chẳng có gì để nói về tôi. Nhưng chỉ có tôi biết, mình luôn có một cảm giác rất khó gọi tên – lạc lõng, ngay cả trong chính gia đình và xã hội mà mình đang sống. Tôi thường nghĩ rất nhiều về những điều xảy ra sau một sự việc. Sau một cuộc gặp gỡ sẽ là gì? Sau một vai trò sẽ là gì khi vai trò ấy kết thúc? Sau khi những đứa con lớn lên, sau khi cha mẹ già không còn nữa, sau khi những trách nhiệm mà tôi đang mang lần lượt hoàn thành… thì tôi sẽ còn lại điều gì? Có lẽ đó là điều tôi nghĩ đến nhiều hơn cả những gì đang diễn ra trước mắt.
Tôi không thích đi du lịch. Nếu có đi, trong lòng tôi lại nghĩ rằng giá như mình được đi một mình. Một mình đi đâu đó, một mình nhìn cảnh vật, một mình ăn một bữa cơm, một mình trở về. Không cần chụp ảnh, không cần ghi lại, không cần kể cho ai nghe. Tôi cũng không thích chụp hình. Những khoảnh khắc mà người ta thường muốn lưu giữ, tôi lại không có nhu cầu giữ lại. Tôi không sợ mình quên, có những thứ đi qua thì cứ để nó đi qua. Tôi cũng không thực sự mong muốn có thêm những mối quan hệ ngoài xã hội. Không phải vì tôi ghét con người, cũng không phải vì không thể hòa nhập. Tôi chỉ không thấy mình cần quá nhiều sự kết nối.
>> Con dâu tôi muốn nghỉ việc để ở nhà chồng nuôi
Nhưng tôi vẫn đi ra ngoài, vẫn gặp gỡ, vẫn nói chuyện, làm việc, vẫn cười khi cần, vẫn sống đúng những gì mà một người vợ, một người mẹ, một người con cần phải sống. Bởi tôi hiểu rằng mình đã sinh ra trong một thân phận nhất định, và cùng với thân phận ấy là những trách nhiệm không thể tùy ý vứt bỏ. Tôi không cho rằng mình đang sống một cuộc đời bất hạnh, cũng không nghĩ mình bị trầm cảm. Tôi không buồn bã đến mức tuyệt vọng, không có một giấc mơ nào dang dở, cũng chẳng có một mong muốn lớn lao nào chưa đạt được.
Thật ra, điều tôi muốn rất đơn giản – được lặng, được sống thật yên, ít những cuộc gặp gỡ, ít những thứ phải chứng minh, ít những điều phải ghi nhớ. Tôi không mơ một căn nhà bên biển, những chuyến đi xa, một người nào khác xuất hiện trong cuộc đời mình. Nếu được chọn, có lẽ tôi chỉ muốn một nơi có núi, có cây, có một khoảng không đủ rộng để cô ngồi một mình mà không cần phải trở thành bất kỳ ai.
Nhưng giờ tôi biết mình vẫn phải sống như một người bình thường, phải chăm sóc con, phải làm việc, phải quan tâm đến cha mẹ, giữ gìn cuộc hôn nhân của mình, bước ra ngoài xã hội như bao người khác. Tôi vẫn làm tất cả những điều ấy, chỉ là đôi khi có cảm giác mình đang sống một cuộc đời lệch nhịp với chính mình.
Bên ngoài, tôi hòa vào đám đông. Nhưng bên trong, tôi không có cùng một nhu cầu với người khác. Và có lẽ điều khiến tôi mệt mỏi là việc mỗi ngày phải liên tục điều chỉnh mình để vừa với cuộc sống hiện tại. Tôi vẫn sống, vẫn yêu thương, vẫn có trách nhiệm, và hài lòng với những gì mình đang có. Chỉ là trong một góc rất sâu của mình, tôi biết rằng nếu một ngày tất cả những vai trò kia đều đặt xuống, điều tôi muốn nhất là được trở về với sự im lặng vốn luôn thuộc về mình.
- Tôi sinh hai con dù không nhà, không xe, không tiết kiệm
- Nhà tôi: mẹ chồng nấu cơm, chồng rửa bát
- Ám ảnh văn mẫu khi chê Á hậu ví phụ nữ là bạch tuộc
- Nhiều phụ nữ trẻ lười nấu ăn
- Chồng Đức không bao giờ tặng hoa, quà cho tôi vào ngày Phụ nữ
- Phụ nữ 40 tuổi ‘kén cá chọn canh’ tìm bạch mã hoàng tử
20 THÁNG 09, 2026